Trang chủ

Bọc tiền của cô vợ bán rau nhếch nhác và cái kết bất ngờ

Trang chủTâm sự | May 12, 2016

“Con tôi làm ăn như thế việc gì phải bám lấy con mẹ bán rau ngoài chợ thế này. Nó thương cho đến bây giờ là phúc cho nhà cô lắm rồi. Thôi cô liệu đường tha cho con tôi đi”. Lời mẹ chồng như xát muối vào lòng chị.

Anh và chị đều là những người tha hương lên thành phố tìm việc làm. Khi ấy chị làm nghề bán rau ngoài chợ, còn anh là thợ sửa chữa điện nước cho người ta. Từ đồng cảnh đến đồng cảm họ thương rồi yêu nhau. Hơn một năm sau thì đám cưới nhỏ diễn ra, sau đó họ về sống chung dưới căn nhà trọ, chật nhưng ấm áp tiếng cười.

Ngày ấy, mỗi tháng chị lại chắt chiu số tiền lãi từ việc bán rau gửi về cho mẹ chị ở quê giữ. Đến khi lấy chồng rồi chị vẫn làm thế với mục đích là tiết kiệm cho sau này. Nghĩ vợ chẳng lãi lời được là bao nên anh chẳng mấy quan tâm tới số tiền đó, nhất là khi đó anh lại ra ngoài làm riêng với bạn chứ không làm thuê nữa. Thu nhập tăng lên rất nhiều.

Tiền của anh anh giữ để lo những việc lớn trong nhà, còn chị vẫn hàng ngày chạy chợ bán rau lo sinh hoạt thường ngày. Cưới nhau hơn 1 năm chị sinh con, bản tính ham làm chị chẳng ở nhà lâu hết cữ chị vừa bồng con vừa bán rau ngoài chợ.

Công việc của anh cứ thế phất lên như diều gặp gió, anh bắt đầu nhận công trình để làm và tiền thu về cũng không ít. Chỉ 3 năm sau anh đã mua được một mảnh đất nhỏ cất tạm một căn nhà cấp 4 chứ không phải đi thuê nữa. Lúc ấy ai cũng phải khâm phục khả năng nhạy bén và cái đầu thông minh của anh.

Chị thì vẫn chạy chợ bán rau và hàng tháng vẫn dành ra một khoản tiền tiết kiệm gửi về cho mẹ. Lúc này anh có tiền rồi bạn bè đến nhà chơi bảo anh sao không xin việc khác cho vợ đỡ vất vả thì anh bảo: “Cô ấy có học hành gì đâu mà đòi đi xin việc. Có lẽ chỉ hợp với ngồi lê ngoài chợ thôi”. Chị nghe mà nhói lòng.

Bọc tiền của cô vợ bán rau nhếch nhác và cái kết bất ngờ

Cuộc sống khá lên, anh ở công trường nhiều hơn ở nhà. Mọi việc chăm lo con cái anh giao cả cho vợ. Sinh đứa con thứ 2 chị vất vả hơn nhưng vẫn chẳng hề kêu than. Mỗi lần vợ chồng đưa nhau về quê chồng, bố mẹ chồng lại tỏ vẻ khinh miệt con dâu. Thậm chí mẹ chồng chị còn có ý khuyên con trai bỏ vợ: “Con tôi làm ăn như thế việc gì phải bám lấy con mẹ bán rau ngoài chợ thế này. Nó thương cho đến bây giờ là phúc cho nhà cô lắm rồi. Thôi cô liệu đường tha cho con tôi đi. 2 đứa cháu tôi nuôi tất”. Cổ họng chị nghẹn ứ.

Nghĩ ngày mới gặp nhau anh cũng có gì trong tay đâu. Dạo ấy tháng tiền trọ đầu tiên 2 vợ chồng sống chung cũng là lấy từ tiền bán rau chị trả mà. Của chồng công vợ,sao mẹ chồng chị nỡ cay nghiệt như thế. Những lời mẹ chồng chị cũng không để ý làm gì, vì chỉ cần anh vẫn thương vợ thương con là đủ.

Cũng vì chị vất vả từ nhỏ nên chị cũng rèn cho các con tự lập từ sớm. Khi con gái đầu của chị 4 tuổi đã có thể trông em cho mẹ. Rồi 6 tuổi con đi học về đã đón được em và nấu cơm giúp mẹ. Chị yên tâm ngoài chợ bán rau còn chồng chị vẫn biền biệt ngoài công trường, thi thoảng mới về ăn với 3 mẹ con.

Chồng chị cũng dần thay đổi, anh không còn là người chồng đồng cam cộng khổ với chị ngày nào nữa. Anh cũng thích ăn cơm nhà hàng, thích sánh bước bên cô bồ nóng bỏng, anh cũng có mộng làm ông chủ lớn… Anh chẳng còn màng tới cô vợ thường dậy từ 3, 4 giờ sáng ra chợ đầu mối lấy rau rồi mang về bán cho tới tận 7, 8 giờ tối nữa. Vì người chị lúc nào cũng chỉ có mùi hăng hắc ngai ngái của các loại rau mà thôi chứ đâu có thơm phức mùi nước hoa.

12 năm sống bên chồng, chị chịu đựng thiệt thòi đã nhiều nhưng chẳng hề kêu ca cũng không oán trách chồng. Chị vẫn muốn giữ một mái nhà có đủ bố đủ mẹ cho các con chị đỡ khổ. Nhưng có lẽ anh thì không muốn như thế nữa.

Một đêm anh về nhà trong tình trạng say khướt, anh ném cho chị lá đơn ly hôn đã kí sẵn. “Chia tay đi, gửi con về bà nội dưới quê nuôi”. Chị khóc, chị khóc thực sự. Dù biết chồng chán chị từ lâu nhưng không ngờ hôm đó anh lại quyết định dứt khoát đến như vậy. 12 năm vợ chồng thế là hết. Cả đêm chị nằm ôm con khóc, chị không muốn rời xa các con, chị sẽ nuôi con.

Mệt chị thiếp đi lúc nào không hay. Chị tỉnh dậy thì đã 7 giờ sáng, con gái cũng giật mình vì mẹ không đi chợ bán hàng, từ nay chị sẽ nghỉ bán. Chị đưa 2 con đi học, cái việc mà cản năm chị mới làm được vài lần. Chị thương con gái, mới học lớp 4 mà đã phải lo cho em thay mẹ chẳng khác gì bà mẹ trẻ, tội cho các con quá. Từ giờ chị phải bù đắp cho con mới được.

Về tới nhà chị ngồi phịch xuống giường, chị mệt mỏi lôi tờ đơn ly hôn ra, nước mắt lại rơi. Cầm bút lên lại hạ bút xuống. Chợt có điện thoại reo, chồng gọi không biết có việc gì. “Em cầm hộ anh cái sổ tiết kiệm anh để trong tủ. Công trình xảy ra sự cố, đám thợ của anh nhiều người bị thương nặng phải vào viện”.

Chị vội vã mang sổ tiết kiệm tới cho chồng, mặt anh tái mét: “Cả nhà chỉ còn 200 triệu, xong công trình này mới được thanh toán tiền. Giờ 5 người nhập viện cấp cứu hi vọng sống rất mong manh, lấy tiền đâu mà lo cho họ bây giờ. Không cẩn thận vào tù như chơi”. Lần đầu tiên chị thấy chồng lo lắng đến vậy.

Chị vội vã gọi điện về nhà cho mẹ mình. 2 hôm sau chị mang vào viện cho chồng một bọc tiền: “Đây là số tiền em tiết kiệm được từ tiền bán rau 12 năm qua, em nhờ mẹ giữ giờ anh có việc lớn như thế em hỏi mẹ lấy tiền. Được khoảng 1 tỷ đấy, anh cầm mà lo tiền viện tiền bồi thường cho đám thợ đi”.

Anh không thể tin vào tai mình, kéo vợ ra một góc khuất và mở cái bọc ra. Đúng là tiền thật. Bao lâu nay anh vẫn chê bai những đồng tiền lẻ vợ lê la ngoài chợ bán rau không ngờ rằng ngày hôm nay vợ lại tiết kiệm được số tiền lớn có thể cứu anh trong lúc này. Anh chỉ còn biết ôm chầm lấy vợ.

Tối ấy anh từ viện về sau 3 đêm thức trắng. Các con đã ngủ say vợ vẫn đợi anh, lá đơn ly hôn vẫn để trên bàn. “Em kí rồi đấy, anh có thể gửi đơn bất cứ lúc nào”. Anh vội vàng vơ lấy lá đơn rồi xé nát: “Anh xin lỗi, anh sai rồi. Hãy tha lỗi cho anh”.

Theo Một thế giới




Xem thêm:

Gửi bình luận